Ðọc “Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch” của Ngô
Thế Vinh
phần II - LÀO
PDR.com ĐI RA TỪ LÃNG QUÊN (Người Việt 29.03.2007)
Chuyến đi của tác giả Ngô Thế Vinh có thể là một câu
chuyện kỳ thú hiếm có đối với tất cả những ai đã từng
sống ở thủ đô Vạn Tượng mà nay xa xứ Lào đã lâu chưa có
dịp trở về, hoặc là những người đã từng có những kỷ niệm
đáng nhớ vào 5 thập niên trước đây khi đất nước Lào còn
chiến tranh.
Chiến tranh ở Lào cũng dữ dằn không kém
Việt Nam mà người dân thì lại hiền hòa, dù ở vùng đất do
Quốc Gia hay Cộng Sản kiểm soát. Tác giả có cả hàng ngàn
chuyện để kể lại và văn phong của ông cũng như con người
ông: lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dí dỏm nhưng chí tình, đi từ
đầu tới cuối câu chuyện một cách cặn kẽ và công bằng.
Chẳng hạn như ở trang 86, tác giả Ngô Thế Vinh viết về
một nhân chứng thứ hai, Thong Dien, tài xế người Lào gốc
Việt:
“Em từ vùng giải phóng Xieng Khouang theo gia đình lên
sống ở Vạn Tượng từ năm 1976. Nhà gần sông, tụi em
thường ngày ra chơi. Em nhớ rõ là hồi đó con sông Mekong
rất nhiều nước kể cả Mùa Khô (trong dịp Tết Pimay), còn
mùa mưa thì khỏi nói con sông nước chảy mạnh như thế nào.
Nhưng chỉ có năm bảy năm gần đây thôi, khúc sông mới cạn
như vậy, bây giờ mới Tháng Mười Một, Tháng Mười Hai mà
sông vẫn thiếu nước. Hai mùa mưa nắng thì vẫn thế mà
không biết nước chảy đi đâu hết!
“Rồi đưa tay chỉ những bãi trồng bắp và rau dọc theo con
đường Fa Ngum trải dài tới mé sông cạn, Thong Dien nói
tiếp: chỗ ấy trước kia là sông nước chứ đâu có đất mà
trồng trọt và cả cất nhà lên như vậy. Theo tầm tay của
Thong Dien, dưới những bụi chuối xanh um, còn ẩn hiện cả
mấy túp nhà lá. Thong Dien nói tiếp: Ðất phù sa quá tốt,
nay đem trồng rau, trồng bắp và ngay cả trồng chuối thì
cứ gọi là ‘vô tư’.”
“Ngữ vựng tiếng Việt của tôi, tuy không thể gọi là giàu,
nhưng cũng không thể bảo là nghèo nàn, hai chữ ‘vô tư’
theo cách dùng của anh tài xế người Lào gốc Việt này rất
mới đối với tôi. Vô tư lự nó có nghĩa tốt, không thiên
vị, nhưng đối với Thong Dien hẳn phải có ý nghĩa khác.
Từ nay, với tôi, Thong Dien sẽ có tên là anh tài xế Vô
Tư.
Người Lào và cả nhà nước Lào hầu như vẫn vô cảm
trước hiện tượng con sông Mekong đang ngày một cạn dòng.
Thời gian ở Lào, tôi chưa hề được nghe một ai nhắc tới
những con đập bậc thềm Vân Nam. Không lẽ một khúc sông
Mekong cạn kiệt như vậy mà lại là nguồn nước cho Biển Hồ
và hai con sông Tiền và sông Hậu nơi Ðồng Bằng Châu Thổ
sông Cửu Long Việt Nam?”
Không phải chỉ Lào vô cảm với dòng Mekong đang cạn mà
ngay cả Việt Nam, cũng chưa quan tâm gì đến khúc hạ
nguồn chảy qua một đồng bằng mênh mông vựa lúa của Việt
Nam. Cho đến nay, không phải chỉ có Ngô Thế Vinh còn giữ
lại khung cảnh hoành tráng của một khúc hạ nguồn của
dòng Mekong rộng đến 3 cây số, chứa đẫm phù sa nuôi
dưỡng bồi đắp cho hàng trăm cù lao lớn nhỏ như cù lao
Rồng, cù lao Phụng, cù lao Quy và cù lao Thới Sơn.
Tương
lai của các cù lao này ra sao khi hệ thống 14 con đập
bậc thềm ở Vân Nam đồng loạt lấy nước từ thượng nguồn
vào những hồ chứa? Chưa biết, nhưng ở trang 87, Ngô Thế
Vinh đã đưa ra một lượng định:
“Một mai, khi cạn nguồn phù sa và nước ngọt để chỉ còn
cường triều nước mặn thì đó sẽ là buổi hoàng hôn của nền
Văn Minh Miệt Vườn và để rồi sẽ có một ngày nào đó - đây
đó trên khúc sông Mekong này sẽ:
Sông kia giờ đã lên đồng
Bên làm nhà cửa bên trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò...”
(Tú
Xương) |
ISBN
978-0-9793097-0-0 VĂN NGHỆ
MỚI P.O. Box
3123 Seal
Beach, CA 90740 vannghemoi@gmail.com

Người Hmong: đội quân bí
mật của CIA trong chiến tranh với Việt Nam source:
http://www.neeg.org/

Cuộc chiến Việt Nam tại
Lào Source:
http://mcadams.posc.mu.edu

|