Ðọc “Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch” của Ngô
Thế Vinh
phần I - ĐẾN VỚI CON
ĐẬP MẠN LOAN (Người Việt 14.03.2007)
Theo
như lời tường thuật của tác giả, con đập dường như có
một ma lực đối với những người muốn tìm kiếm những chứng
cớ về một nguy cơ cho những quốc gia ở dưới nguồn sông
Mekong. Ông cảm thấy điểm quan trọng nhất cho chuyến đi
này là tới được dòng sông, chụp hình nó. Ông mô tả giây
phút căng thẳng và hấp dẫn ấy trên trang 46 của bút ký
“Dòng sông nghẽn mạch”:
“Xe chạy dọc
thero bờ sông bên hữu ngạn, khoảng 4-5 giờ chiều có lẽ
là giờ nghĩ nên khá vắng, cơ hội là khoảng trống ấy nên
tôi đã chụp hình rất nhanh và tối đa với cả hai cuộn
phim các landmark của khu đập Manwan. Bên một bờ sông
cao, phía dưới là dòng sông nước chảy, tôi cố gắng tới
gần nhất chân con đập. Người bạn đồng hành luôn luôn là
cái thắng an toàn, không muốn dừng lâu hơn ở một nơi
chắc chắn không phải là tụ điểm du lịch để mà xông xáo
chụp hình nhiều như vậy”.
Việc xây cất một hệ thống đập trên thượng nguồn sông
Mekong như thế hẳn là phải tạo những phúc lợi vĩ đại cho
sự đổi mới đất nước Trung Quốc, ít ra thì cũng cho toàn
bộ vùng phía Nam trong giai đoạn đầu. Nhưng một vấn đề
được đặt ra: môi trường. Những nước dưới nguồn khi dòng
Mekong bị nghẽn mạnh là những quốc gia lãnh đủ nhất.
Ngô
Thế Vinh đã tìm ra đủ lý lẽ và thực tế để chứng minh
điều vừa kể. Ông viếng
cổ thành Ðại Lý và sau đó đến hồ
Nhĩ Hải, một hồ thiên nhiên rộng lớn có một phụ lưu đổ
vào sông Mekong. Cũng ở hồ Nhĩ Hải tác giả đã quan sát
cảnh ngư dân đánh cá bằng loại chim cốc, một nghề cổ
truyền của dân tộc Bạch. Ở trang 57, độc giả được tác
giả mời trở lại cảnh trời nước của 5 thập niên trước đây
trên hồ Nhị Hải:
“Gần bờ,
nước hồ ô nhiễm sánh đặc lại với rong rêu, cũng không
ngạc nhiên khi thấy những rãnh nước thải từ thành phố
chảy qua các ruộng lúa rồi đổ thẳng xuống hồ. Phải thật
xa bờ, nước mới trở lại trong xanh. Như những người bạn
thiết, bầy chim cốc và ngư ông hoạt động nhịp nhàng.
Cảnh tượng thật kỳ lạ. Chỉ bằng khẩu lệnh với những âm
thanh sắc ngắn là cả bầy chim từng đợt, từng đợt vỗ cánh
rồi lặn sâu dưới nước. Phải một lúc sau mới thấy từng
con trồi lên. Con chim nào với chiếc cổ phồng to phái
trên nút lạt thắt là dấu hiệu bắt được cá lớn, ngư ông
chỉ cần tới gỡ mỏ từng con và thu hoạch... Sau hai điếu
thuốc tỏ tình thân thiện, lão ngư ông cao hứng bảo sẽ
hát cho chúng tôi nghe một bài tình ca có tự lâu đời của
sắc dân Bạch.
Theo lời Wu thì bài hát kể lại mối tình
thơ mộng và say đắm của đôi trai gái sắc tộc Bạch, cùng
chèo thuyền trên hồ Nhĩ Hải cảnh sắc hữu tình, dưới bầu
trời xanh, bên dãy núi cao, trên biển nước mênh mông,
mỗi nốt nhạc lời ca là tiếng lòng thổn thức của họ. Ở
tuổi 60, da sạm nắng và gầy khắc khổ, nhưng người đàn
ông đã hát với tất cả vẻ đam mê như đang sống lại với
mối tình đầu của tuổi thanh xuân ngày nào. Bầy chim cốc
vẫn bơi sát theo thuyền... Tôi hỏi về mức thu hoạch cá
bằng chim cốc. Ông nói đã sống với nghề săn cá bằng chim
cốc từ 40 năm nay, chỉ cách đây hơn 10 tháng thôi, vẫn
có được những mẻ cá lớn nhưng về sau này thì không,
lượng cá không hiểu tại sao lại ít hẳn đi...” |

ISBN
978-0-9793097-0-0 VĂN NGHỆ
MỚI P.O. Box
3123 Seal
Beach, CA 90740
vannghemoi@gmail.com

Cổ thành
Đại Lý (source: wikipedia)

|