Ðọc “Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch” của Ngô
Thế Vinh
phần I - ĐẾN VỚI CON
ĐẬP MẠN LOAN (Người Việt 14.03.2007)
Với mức ô nhiễm ngày một lên cao tại hồ Nhĩ Hải, lượng
cá ít đi là chuyện có thể giải thích được. Ðiều này
không chỉ ảnh hưởng đến những ngư dân của cổ thành Ðại
Lý. Khi nó có một phụ lưu đổ vào sông Mekong, thì người
ta không thể chỉ gói ghém mức đe dọa đến khúc sông
Mekong thuộc tỉnh Vân Nam.
Ở trang 34, tác giả Ngô Thế
Vinh đã vẽ được một họa đồ một hệ thống đập “Bậc Thềm”,
từ Manwan, Ðại Chiến Sơn (Dachaoshan), Cảnh Hồng (Jinhong),
Tư Mao cho đến đập mẹ XiaoWan và một số đập nhỏ khác.
Chỉ với một họa đồ hệ thống Ðập Bậc Thềm này dọc theo
khúc sông Mekong thuộc lãnh thổ phía Nam Trung Quốc, tác
giả cũng đã cho thấy những báo động của ông đầy tính
chất thuyết phục.
Khi hệ thống đập này hoàn tất sau đập
Manwan, khối nước khổng lồ mà Trung Quốc đưa vào các bể
chứa ở đây sẽ khiến cho những phúc lợi của những khúc
sông chảy qua Lào, Căm Bốt và Việt Nam sẽ ra sao? Ai
cũng thấy dòng Mekong như bị một cái bướu vĩ đại ở Vân
Nam chặn lại. Trong mạch máu của các quốc gia Lào, Việt
và Căm Bốt đã có một cái bướu vĩ đại như vậy, nó sẽ
không thể nuôi dưỡng những cơ cấu ở phía dưới. Ðó là
điều chắc chắn.
Chuyến đi của Ngô Thế Vinh không phải là chuyến du lịch.
Nó vất vả và gay cấn. Nhưng bù lại, ông đã có được sự
kiểm chứng tại chỗ và tạo được cái nền vững cho tiếng
chuông cảnh giác mà ông đã gióng lên. Những bước chân
của nhà văn trên sông và qua các bờ sông Mekong ở Lào,
Biển Hồ trên đất Căm Bốt và hạ nguồn con sông này trên
đồng bằng sông Cửu Long đã giúp ông thu thập thêm những
bằng chứng về ảnh hưởng của việc Bắc Kinh xây hệ thống
đập bậc thềm trên khúc sông Lan Thương ở Vân Nam. Ở
trang 73-74, ông kết luận:
“Phải chứng kiến sự thay đổi mau chóng của cả một vùng
Tây Nam (Trung Quốc) kém phát triển như tỉnh Vân Nam,
không phải chỉ ở những thành phố, dấu hiệu của phát
triển và xây cất còn thấy rõ ở cả những ‘thị trấn giữa
đường’ hai bên quốc lộ. Ruộng lúa thì xanh mơn mởn. Ðiện
tới được cả những căn nhà ở các vùng hẻo lánh nhất và
trên các rẻo cao và không phải là không thường gặp trước
mỗi hiên nhà một đĩa bắt sóng mới biết trong nhà đã có
máy truyền hình...
Nói chung, từ thành thị tới thôn quê
là hình ảnh những người dân Trung Quốc ăn mặc lành lặn
và no đủ... Hiển nhiên, đất nước ấy không thiếu những
khiếm khuyết như bất cứ xã hội nào khác, nhưng trải qua
bao nhiêu kinh nghiệm bi thương của rất nhiều máu và
nước mắt, người dân Trung Quốc ngày nay đã đứng vững
trên đôi chân của họ. Từ Trung Quốc nhìn về Việt Nam,
nhỏ hơn cả tỉnh Vân Nam, một đất nước đang vỡ ra từng
mảnh, nhìn về Hoa Kỳ ngoài sức mạnh quân sự, thì ngày
càng bị cô lập và mất quyền lãnh đạo thể giới, cứ theo
lẽ thịnh suy, thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ của Trung Quốc. Ở
mỗi thời kỳ, mỗi dân tộc sẽ phải cam chịu hay có một số
phận xứng đáng với sự lựa chọn và cách sống của họ”.
Trong lúc đó, Lào, Thái, Việt
Nam và Căm Bốt dường như vẫn vô cảm với những biến
chuyển lớn lao đang diễn ra. Cho tới nay chưa thấy quốc
gia nào nói gì về chuyện này cả.
Vũ Ánh -
tháng 3/2007 |

ISBN
978-0-9793097-0-0 VĂN NGHỆ
MỚI P.O. Box
3123 Seal
Beach, CA 90740
vannghemoi@gmail.com

hệ thống
xa lộ hiện đại của Trung Quốc (source:
http://www.chinatoday.com)

|